Tùy theo số lượng người ăn mà cho vào bàng quang nhiều hay ít thịt, phủ tạng. Để nhồi được nhiều thịt... vào túi thì người làm vừa nhồi vừa dùng tay xoa túi bàng quang để túi giãn to ra. Một túi như thế có thể đựng được vài kí thịt, phủ tạng... Sau khi nhồi “túi” đầy thì buộc miệng túi lại treo trên gác bếp khoảng mười tiếng cho mặt ngoài bàng quang hơi se lại mới tiến hành nấu cháo. Thông thường mổ lợn buổi sáng thì đến tối nhóm thợ thịt lợn mới tụ tập tại nhà chủ nấu cháo cùng ăn. Nấu cháo kiểu này không có sự khác biệt so với nấu các loại cháo khác. Gạo ngon sau khi được đãi sạch cho vào nồi nước. Lượng gạo nhiều hay ít tùy thuộc vào số người ăn. Thả túi bàng quang đựng thịt vào nồi rồi tăng lửa dần nấu cho nhuyễn gạo, chín thịt... Để cho cháo ngọt và có đủ mùi vị đặc trưng thì khi cháo sôi thi thoảng dùng đũa chọc thủng túi bàng quang để nước thịt... thấm ra nồi cháo. Khi cháo đã đạt yêu cầu thì bỏ bớt lửa, lấy túi bàng quang ra đợi cho bớt nóng rồi bổ túi lấy các thứ ra thái, băm nhỏ, kể cả túi bàng quang. Tiếp đến cho tất cả vào chảo mỡ nóng già xào qua cho thơm rồi cho tất cả vào nồi cháo đảo đều. Để cho cháo thêm hương vị, thêm ngon một số người còn băm cuống phổi, thịt nạc, sụn sườn cho nhỏ rồi rang khô giòn để cho vào nồi cháo. Cháo bàng quang lợn ngoài ngon và bổ có hương vị riêng còn có ý nghĩa là nấu cho nhiều người cùng ăn. Ở miền núi dân cư thưa thớt vào những dịp lễ tết chung nhau mổ lợn, cùng ngồi ăn với nhau dù chỉ là bát cháo cũng thể hiện tính cộng đồng làm ấm áp lòng người. Cháo bàng quang xem qua cách nấu đủ thấy nồi cháo béo ngậy, nghe chừng khó ăn nhưng thực ra không phải vậy. Khí hậu ở Cao Bằng mát mẻ về mùa hè, lạnh về mùa đông – xuân nên trong chế độ ăn hàng ngày rất cần đến đạm và mỡ do vậy cháo bàng quang rất dễ ăn. Cháo bàng quang lợn nấu dễ nấu lại có vị ngon đặc trưng khó tả. Là món ngon, đặc trưng văn hóa của đồng bào người Tày ở Cao Bằng.
|